Thứ Hai, 1 tháng 3, 2010

Điều tuyệt đối nhất chính là tất cả chỉ là tương đối

Giang hồ hiểm ác
không bằng mạng lag thất thường

Phận làm trai gõ phím bình thiên hạ.
Thân anh hùng click chuột định giang sơn

Mấy đời bánh đúc có xương.
Mấy đời chơi Net không vương tơ tình

Đang đi trên đường. Bỗng thấy bất thường.
Úp mặt vào tường. Lại thấy… bình thường

Trái tim em chỉ 2 lần mở cửa.
Đón anh vào và tống cổ anh ra

Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chổi lông gà

Tình yêu là vĩnh cửu.
Và chỉ duy nhất một thứ được phép thay đổi.
Đó là người yêu

Cần bán gấp nhà 3.000 m2, tường chống đạn, nhiều phòng, an ninh tốt, có camera, công an tuần 24/24. Địa chỉ: Nhà tù bộ công an. Giá thương lượng

-Xin thề : tôi với anh kết nghĩa anh em , tuy không sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày , nhưng nguyện sống cùng ngày cùng tháng cùng năm.

- Thuý Kiều là người rất thương bồ , trước khi ra đi còn đưa tiền cho Kim Trong , bằng chứng : ” Trăm nghìn lạy gửi tình quân ” <– trích truyện Kiều.

– Định nghĩa mới về vợ : ” học dốt nói ngông , đi chơi lông bông , mồm thì khoác lác , mua sắm nát đời , mà câu nào nói ra cũng lời lời đạo lý ”
– Trăm năm bia đá cũng mòn , bia chai cũng bể , chỉ còn bia … ôm.

– Khi yêu nhau thì người ta thề sống chết có nhau , còn khi ghét nhau rồi thì người ta thường thề sẽ sống chết với nhau.
– Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân : chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được.

– Nếu bạn lật một cái bình lại thì nó sẽ không có chỗ để cắm hoa, nếu xem xuống phía dưới thì bạn sẽ phát hiện một điều rất hay : ” nó cũng không có cả đáy ”
– Nếu có ai đó khen bạn ” bạn có ½ là đẹp , ½ còn lại là tài năng , gộp lại thì vừa đẹp vừa tài năng ” , bạn hãy coi chừng { ½ đẹp tức là ½ đó không có chút chất xám nào , ½ tài năng , tức là ½ đó không có chút sắc đẹp nào –> hợp lại hoá ra bạn là một con người vừa xấu vừa ngu đó sao }



- Nghệ thuật che lấp sự bất tài cũng đòi hỏi không ít tài năng.

- Không ít phụ nữ già đi nhanh chóng có khi do họ động não suy nghĩ phải làm sao để mình trẻ lại.
- Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ.

- Phụ nữ đem lại niềm vui nhưng không phải lúc nào cũng vậy , còn thuốc lá thì lúc nào cũng có khói.

- Nhục không phải là nghèo khó , nhưng nghèo khó thì thật là nhục.

- Ngắn gọn thể hiện sự thông minh nhưng không đúng trong trường hợp người ta nói ” Anh yêu em ”

- Đằng sau sự thành công của một người đan ông luôn có hình bóng của một người đàn bà , và đằng sau sự thất bại của một gười đan ông là một người đàn bà thật sự .

- Thể thao là có hại . Nếu ta sống được thêm 10 năm nhờ luyện tập thì ta cũng mất 15 năm vào các buổi tập luyện đó.

- Tại sao chỉ có danh hiệu bà mẹ việt nam anh hùng mà không có danh hiệu ông bố việt nam anh hùng nhỉ ? .
- Tình yêu là bất tử , chỉ có người yêu là thay đổi.

- Hài kịch sẽ chuyển sang bi kịch nếu không bán được vé.

- Một người vợ tốt luôn tha thứ cho chồng khi cô ta sai.

- Ly dị là sự kiện mà người đàn ông phải giặt đồ cho mình … thay vì trước đó phải giặt đồ cho cả hai .

- Con đường ngắn nhất để đi từ một trái tim đến 1 trái tim là con đường truyền máu.

- chân lý là mặt trời chói lọi . Nếu bạn không nghiên cứu về nó thì đừng có điên mà nhìn vào nó .
Theo lý thuyết thì Lý thuyết không khác với thực tế là mấy , nhưng thực tế thì thực tế khác xa lý thuyết.

- Thuoc la co hai suc khoe == hút thuốc lá thì ta có được đến 2 sức khoẻ dại gì mà không hút.

- Lương tâm là cái gì đó cảm thấy tổn thương trong khi các phần khác của cơ thể cảm thấy dễ chịu.

- Lương tâm là cái buộc ta phải kể hết mọi bí mật cho người tình trước khi có ai đó mách.

- Thà sống hèn còn hơn chết dại.

- Bạn có thể mua một người trung thực không ? Không ! nhưng bán một người như vậy dễ hơn .

- Khi một cô gái được nhiều người theo đuổi cô ta sẽ làm cao , khi cô ấy được một người theo đuổi thì cô ta sẽ làm dáng , khi không có ai theo đuổi cô ấy cô ta sẽ làm … thơ , và khi cô ta theo đuổi nhiều người cô ta sẽ làm ca … ve.
- Bia độc hơn rượu , bằng chứng trên thế giới chỉ có ” mộ bia ” mà không có ” mộ rượu ”

- Đàn ông không khóc là đàn ông nhút nhát (không dám làm gì (khóc) là nhút nhát rồi).

- Không có gì tiết kiệm thời gian và tiền bạc hơn là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

- Một người phụ nữ toàn diện : sáng diện , trưa diện , chiều diện , tối diện.

- Thiếu nữ là chữ viết tắt của thiếu … nữ tính.

- ” Quân với dân như cá với nước ” Nước thì nuôi sống cá còn cá thì ị vào nước.

- Phim sạch là phim trong sáng . Phim sạch là phim mà diễn viên lúc nào cũng ở trạng thái sạch sẽ và được người khác liếm láp cho sạch.

Trăm lời anh nói không bằng làn khói a còng @

Rõ ràng là trên đời này không có gì là rõ ràng

Vì tao chắc chắn là trên đời này không có gì là chắc chắn.

Cách tốt nhất để giữ lời hứa là đừng hứa gì cả.

Tôi đã nói “không” với ma túy, nhưng tụi nó không chịu nghe

Luôn luôn nhớ rằng bạn là duy nhất … giống như những người khác

Luôn cố gắng khiêm tốn, và hãy lấy làm … tự hào về điều đó

Khổ quá, sướng không chịu nổi

Đừng tự ti vì mình nghèo mà vẫn giỏi mà hãy tự hỏi tại sao mình giỏi mà mình vẫn nghèo.

Sáng soi, trưa đánh, chiều chờ
Cầm tờ kết quả cứ đờ mặt ra.

Điều tuyệt đối nhất chính là tất cả chỉ là tương đối

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2010

Vodka Nga - đôi điều về văn hóa uống

Vodka Nga - đôi điều về văn hóa uống do các anh Dương Công Thao – Hồng Đức

Vodka truyền thống là một trong số đồ uống có cồn ở nước Nga. Một nửa những câu chuyện tiếu lâm về người Nga ít nhiều đều có quan hệ với thứ thức uống này. Ngày nay vodka vẫn là sợi dây liên kết giữa các lớp người trong xã hội Nga. Cả người lao động hay nhà doanh nghiệp, cả phụ nữ độc thân hay giới trẻ trong hộp đêm, tất cả họ, trong những giây phút vui sướng tột độ hay đau khổ tận cùng đều uống vodka.

Ngày nay trên thị trường Nga xuất hiện nhiều công ty sản xuất vodka hướng tới nhiều dạng người tiêu dùng khác nhau. Trên cùng một quầy hàng có thể thấy chai vodka giá 50 rúp bên cạnh chai giá 1500 rúp. Vodka cùng có 40 độ cồn và giống nhau về dáng vẻ bên ngoài của thứ chất lỏng không màu có mùi rượu nhưng rất khác nhau về chất lượng, khẩu vị và độ tinh khiết.

Vodka là thứ đồ uống tuyệt vời cho các bữa liên hoan, là thứ thuốc sưởi ấm chữa bệnh rất tốt. Nhiều loai rượu cocktail phổ biến trên thế giới đựoc pha từ vodka.

Cách đây chưa lâu, 20 năm trước vodka có giá trị như một đơn vị tiền tệ trong đời sống Xô viết. Tuy vậy cũng may là một chai rượu đắt chỉ được xem như một món quà tốt mà thôi.

Vodka cho phép tụ tập những loại người rất khác nhau quanh một chiếc bàn và mau chóng làm cho họ gần nhau hơn. Mặc dù chính đây là hiểm họa chủ yếu của thứ đồ uống này. Tính hai mặt của vodka chính là thiếu hiểu biết và lạm dụng nó sẽ dẫn đế những hậu quả đáng tiếc. Vì vậy quan trọng là phải biết những quy tắc cơ bản để chọn dùng rượu, phối hợp với các thực phẩm khác và cuối cùng là để một cuộc vui không kết thúc bằng một tai họa.

Vodka đã là một chủ thể hoàn toàn độc lập của văn hóa Nga, đã có cả những câu chuyện tiếu lâm lẫn bài hát, cả những nghiên cứu khoa học về vodka. Bài viết này là một cố gắng nữa nhằm làm sáng tỏ ngày nay vodka như thế nào, và dùng nó ra sao. Nếu được lựa chọn tốt và dùng theo khẩu vị, cùng với những chiếc ly đẹp đẽ và những câu chuyện thú vị thì vodka sẽ làm đẹp bất cứ chiếc bàn ăn nào, liên kết bất cứ nhóm người nào và biến buổi tụ tập thành một ngày hội đích thực... Nào, chúng ta hãy thử dạo quanh thị trường vodka Nga hiện nay một vòng, cưỡi ngựa xem vodka nhé


Các nhãn hiệu vodka phổ biến và giá cả




Vodka "Tiêu chuẩn Nga"(Русский стандарт)

Đây là một trong số nhiều nhãn hiệu nổi tiếng nhất của vodka ở Nga. Sản phẩm chất lượng cao, được giới thiệu rộng rãi trong các cửa hàng. Đáp ứng mọi yêu cầu và những tiêu chuẩn, có vị cay nồng nhưng êm. Những sản phẩm mang thương hiệu danh tiếng “Русский стандарт" đáp ứng đầy đủ nhu cầu lựa chọn của chúng ta - Rượu vodka truyền thống có vị cay nồng, và giá bình quân được ghi trên nhãn hiệu chai vodka là 350 rúp. Tuy nhiên giá này có khi tăng gấp mấy lần tùy thuộc vào từng loại và từng cửa hàng.

Vodka "Absolut" (Абсолют)

Loại Vodka này có giá đắt, chất lượng cao, phù hợp mọi tiêu chuẩn khắt khe nhất. Đây là loại vodka nhập khẩu từ Thụy Điển, có nhu cầu tiêu thụ ổn định trên thị trường. Giá bình quân một chai hơn 500 rúp.

Vodka "Nemiroff "

Một trong số các loại vodka tốt nhất Ukraine. Ở Nga - đây là loại vodka phổ biến nhất trong số các loại vodka mà người tiêu dùng gọi là vodka có màu. Một trong những loại "Vodka Nemiroff" phổ biến nhất - "Vodka mật ong với ớt" (Медовая с перцем). Công ty còn có nhiều sản phẩm đa dạng, trong đó có những sản phẩm độc đáo như "Vodka Bạch dương" (Водка березовая), "Nham lê trong cognac"(Клюква на коньяке), "Nemiroff chanh" (Nemiroff лимон). "Vodka Nemiroff"giá cũng tương đối đắt, khoảng hơn 200-300 rúp một chai.

Vodka "Nghị viện" (Парламент)

Là nhãn hiệu vodka khá phổ biến, rượu nặng và tinh khiết. Giá bình quân mỗi chai vào khoảng 200-250 rub.

Vodka "Suối nguồn vàng Premium", "Strezhen" (Золотой родник Премиум, Стрежень).

Cả hai loại Vodka này được sản xuất trong liên hợp “Rodnik”. Đây là loại vodka chất lượng cao, đẳng câp "premium". Vodka của "Rodnik"có độ tinh khiết rất cao. Công ty có một lịch sử lâu đời, họ bắt đầu sản xuất từ thời trước cách mạng. Truyền thống hơn một trăm năm đã có một tác động đáng chú ý trên chất lượng sản phẩm, khiến cho vodka "Золотой родник" có danh tiếng của một sản phẩm đắt và tinh tế. Công ty rất quan tâm bảo vệ danh tiếng của mình, thường xuyên theo dõi chất lượng hàng hóa. Vị êm của loại vodka này cùng với thiết kế dáng vẻ hiện đại khiến cho vodka "Золотой родник" xứng đáng được nhận đánh giá cao của cả những người sành rượu

Vodka "Gzhelka" (Гжелка).

Nhãn hiệu vodka khá phổ biến, được đóng gói truyền thống gần Gzhel («под гжель») với gam màu trắng và xanh. Một trong số vodka đầu tiên ra đời đẳng cấp "lux" mà lại hợp túi tiền với khách hàng có thu nhập trung bình trở lên. Loại Vodka này được sản xuất trong nhà máy rượu “Kristall” (Кристалл). Giá bình quân một chai không trên 150 rub.

Vodka "Flagman" (Флагман).

Nhãn hiệu vodka loại được thực hiện theo mọi tiêu chuẩn chất lượng, nhưng hợp túi tiền đối với tất cả khách hàng thu nhập trung bình. Thiết kế đóng gói rất cẩn thận, dành cho quý khách hàng một cảm giác thú vị, yên tâm với sản phẩm – đó cũng chính là chìa khóa tiến tới thành công những sản phẩm trên thị trường. Giá bình quân một chai- 100-150 rubles.

Vodka "Kích thước Nga" (Русский размер)

Nhãn hiệu dành cho những khách hàng thuộc tầng lớp trung lưu. Sự kết hợp của giá và chất lượng là khá hợp lý. Giá bình quân- 119 rub.

Vodka "Soyuz Victan" (Союз Виктан).

Loại Vodka này có một phạm vi giá cả rất rộng, tùy thuộc vào những sản phẩm cụ thể. Nhiều sự biến đổi trên chất liệu "vodka với chanh" («водка с лимоном»), "vodka với bạch dương" (водка на березовых брусьях) vân vân. Khá phổ biến trong những cửa hàng ở thủ đô. Giá từ 70 đến 270 rub.

Vodka "Thủ đô" (Stolichnaya - Столичная)

Một nhãn hiệu huyền thoại vodka Xô viết được sản xuất đến ngày nay . Đó không phải là 3.62 rubles trên chai, và gần 100-200 cho một chai. "Stolichnaya Vodka" có những người hâm mộ trung thành và vẫn giữ được thương hiệu.

Vodka "Sứ quán" (Посольская)

Mặc dù tên của vodka có vẻ khá là chảnh, nhưng vodka "Posolskaya" vẫn có được lượng khách hàng trung lưu khá lớn . Giá một chai Vodka «Посольская» tính trung bình khoảng 150 rub.

Vodka "Slavyanskaya" (Славянская)

Kiểu vodka dành cho tầng lớp bình dân, nên nó có được đông đảo người sử dụng. Giá bình quân một chai - 58 rubles.


Vài lời khuyên đơn giản khi mua rượu vodka

Trước hết, không mua vodka ở các cửa hàng có vẻ không uy tín. Bạn nên nhớ rằng ở một cửa hàng nhỏ vắng vẻ thì khó lòng mà có vodka chất lượng cao.

Vodka đích thực phải trong suốt và sạch như pha lê. Vodka có chất lượng cao không có cặn (nếu như đó là loại đồ uống không có thêm chất khác, và nếu trên bao bì không ghi rõ là nó phải có cặn). Chai vodka cũng phải sạch. Nhất định bạn phải kiểm tra tem chống làm giả trên bao bì, ngày sản xuất, ngày sử dụng.


Và khi uống…

Uống vodka khi đói bụng rất hại cho dạ dày, ngoài ra lại dễ say hơn

Không nên uống vodka với nước ngọt có ga, vì khí CO2 trong nước ngọt làm quá trình xâm nhập cồn vào máu nhanh hơn, tức là bạn sẽ mau bị say hơn.

Cũng không nên trộn vodka với bia hoặc rượu vang, đặc biệt là vang đỏ - có thể dẫn đến ngộ độc thực phẩm

Và cuối cùng, bạn đừng quên là đã uống vodka thì không nên lái xe!

Chuyện Bia (sưu tầm từ Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức M.D. Texas-Hoa Kỳ)

Lại một tình cờ đã đưa tới sự khám phá ra cách chế biến món nước “Tinh Thần”, uống cho tới tận cùng say xỉn này.

Truyền thuyết kể lại là cách đây trên mươi ngàn năm, một cô bé đang ăn miếng bánh mì khô uống với ly nước lạnh, thì có bạn gọi đi chơi trò nhẩy dây. Cô ta ném miếng bánh vào ly nước, để trên mặt bàn rồi chạy ra ngoài. Đó là miếng bánh cũ bỏ quên trong cặp sách đã lâu, có bám bụi xanh.

Mấy ngày sau bà mẹ dọn bàn thấy ly nước trong trong, có mùi thơm thơm. Đang khát nước, bà bèn uống. Một lúc sau cảm thấy trong người sảng khoái, lên tinh thần. Bà khoe với ông chồng và ngỏ ý muốn có thêm. Chiều vợ, ông chồng làm nước đó cho vợ và gia đình. Lối xóm bắt chước và thiên hạ cũng làm theo. Thế là Bia ra đời.



Anh ngữ gọi là Beer, Pháp ngữ là Biere từ chữ Latin “Bibere” nghĩa là Uống.

Người Việt ta phiên âm là LA DE từ chữ La Biere cho tiện việc sổ sách.

Tiếng Đúc Baere, từ chữ Barley là loại lúa mạch dùng nhiều nhất để làm la de.

Trung hoa gọi bia là Ty tửu vì có ít ethanol.



Theo các nhà khảo cổ, thì la de được dân chúng thành phố Babylon chế ra đầu tiên một cách khá quy mô, cách đây trên 6000 năm. Họ ngâm nước cho hạt lúa mạch lên mốc xanh, nghiền nát, trộn với nước, để dăm ngày rồi uống. Khi đó, la de rất được dân chúng ưa thích, mà khả năng biến chế giới hạn nên các Lãnh Chúa bèn đặt chế độ khẩu phần. Dân lao động chỉ được mỗi ngày hai lít, công nhân viên nhà nước ba lít, quan chức cao cấp và quý ngài tu sĩ năm lít.



Từ Ai Cập, la de lan tràn ra các nước khác và được phổ thông trước khi nho được trồng làm rượu vang, vào thời kỳ đế quốc La Mã. Con dân đế quốc coi la de như thứ nước uống của người man di, còn họ uống thứ nước dành cho Thần Linh, ấy là rượu vang.



Cũng nên nhắc là việc nấu la de, theo luật đời xưa, là việc làm của nữ giới. Đến sau Thiên Chúa giáng sinh thì la de được đưa vào thị trường thương mại, ai mua cũng được.

Chuyện này cũng có lý do. Vì đã có một thời kỳ, làm la de được các tu viện hầu như dành quyền ưu tiên chế biến và là nguồn lợi tức đáng kể cho cơ sở tôn giáo. Ngoài lợi tức, các tu sĩ còn muốn tự do dùng la de chung với thực phẩm ngon mà họ được cung cấp. Đồng thời la de không bị cấm trong thời gian ăn chay, nên các ngài tự do dùng và mỗi tu sĩ được chia tới 5 lít một ngày.

Chỉ sau thời kỳ Cải Cách giáo hội Thiên Chúa Giáo La Mã, đưa đến sự thành lập các giáo hội Tin Lành vào thế kỷ 16, sự ưu đãi độc quyền làm bia này cho tu viện mới được bãi bỏ. Bia được các nhà sản xuất thương mại trách nhiệm.

Nhưng phải công nhận là nhờ kiến thức của các tu sĩ mà kỹ nghệ làm bia tiến bộ rất nhiều, từ việc một miếng bánh rơi vào ly nước tới những máy móc, tuy thô sơ, nhưng mau lẹ, làm được nhiều lại an toàn vệ sinh, có phẩm chất ngon hơn.

Kỹ nghệ sản xuất bia thực sự cải thiện vào đầu thế kỷ thứ 19 với sự sáng chế ra máy hơi của James Watt và hệ thống làm lạnh của Carl von Linde. Trước đó, bia thường được làm vào mùa Đông, thuận tiện cho sự lên men của bánh. Từ khi khám phá ra hệ thống làm lạnh, bia được sản xuất quanh năm. Đầu máy hơi nước của James Watt giúp sự sản xuất bia từng loạt với số lượng nhiều hơn.

Trong việc làm bia, nhà bác học Pháp Louis Pasteur cũng cống hiến một khám phá quan trọng: Đó là sự tìm ra những nấm lên men mà ông đã trình bày trong nghiên cứu tựa đề “ Etude de la Bierre”, vào năm 1876. Nhờ khám phá này mà ngày nay ta đã nuôi được men và dùng rộng rãi trong kỹ nghệ làm bia và rượu vang.

Một khoa học gia khác người Đan Mạch, Christian Hansen, đã thành công trong việc tách một thứ nấm, trồng trong dung môi dinh dưỡng và dùng hàng loạt vào việc lên men lúa mạch để làm bia.



Làm bia.
Muốn có một lon bia, ta cần bốn vật liệu chính yếu: Nước, ngũ cốc, men và cây Hoa Bia (Hop= Houblon).



a-Ngũ cốc
Bia có thể được làm từ gạo (Việt Nam,Trung Hoa Nhật Bản), ngô (Thổ dân American Indian), mì ( Đức wheat), lúa mạch đen ( Nga, ryes) yến mạch ( Oats) nhưng thông thường nhất vẫn là bằng hạt lúa mạch ( Barley) rồi đến lúa mì. Ngô và gạo cho loại bia kém phẩm chất.

Lúa mạch có nguồn gốc từ Châu Á và Ethiopia và là loại ngũ cốc được sản xuất đứng hàng thứ tư sau lúa mì, gạo và ngô. Lúa mạch có lượng carbohydrates khá cao, tới 67% và 13% chất đạm.

Trước hết, mạch được ngâm trong nước độ một tuần cho nẩy mầm đồng thời tinh bột của mạch được chuyển hóa thành đường maltose. Sau đó mạch có mầm được đun chín rồi sấy khô, say khỏi vỏ rồi ngâm trong nước nóng. Đường trong mạch sẽ hòa vào nước cho một dung dịch có vị ngọt.

Dung dịch này được đun sôi khoảng hai giờ để diệt hết vi khuẩn. Đây là lúc mà Hoa Bia được thêm vào để tạo ra vị đắng cho bia.



b-Hoa bia
Houblon là loại cây leo có hoa mọc thành từng chùm. Hoa được sấy khô để tạo vị đắng cho bia. Đun càng lâu thì chất đắng của hoa bia càng tan nhiều trong nước, bia sẽ đắng hơn.

Nghiên cứu ở Mỹ cho biết cây Hoa Bia có chất chống oxy hóa Antioxidant Prenylated Flavonoids rất tốt để giúp cơ thể giảm nguy cơ bị các bệnh tim, ung thư, sa sút trí tuệ và cao cholesterol.

Dung dịch được để nguội, vớt hết lá hoa bia và cặn bã ra rồi men được thêm vào



c-Men
Men bia là những nấm nhỏ li ti có khả năng chuyển đổi tinh bột ra đường. Nấm có nhiều trong thiên nhiên.

Hai loại men thường dùng trong kỹ nghệ bia là Sacchromyces cerevisiae nổi lên mặt dung dịch và loại Saccharomyces uvarum, chìm dưới đáy. Mươi ngày sau men sẽ chuyển hóa hầu hết đường maltose và lúc đó ta đã có một lon bia.

Nhưng chưa đủ, muốn có hơi sủi bọt, bia được chuyển vào một bình điều hòa để lên men lần thứ hai và có hơi carbonates.Vì còn vẩn đục, nên bia được lọc.

Bia vô lon hoặc chai được đun nóng ( Pasteurized) để diệt hết các vi khuẩn còn sót và để chặn sự lên men.

Draft bia không đun nóng nhưng phải giữ ở nhiệt độ lạnh cho tới khi dùng để bia thôi lên men. Uống ngay sau khi sản xuất, Draft bia ngon hơn vì trong khi chuyên trở đi xa, sự thay đổi nhiệt chung quanh ảnh hưởng tới phẩm chất của bia.



đ-Nước
Nước dùng để làm bia cũng rất quan trọng. Nước có nhiều khoáng chất thì bia đắng hơn là nước có ít khoáng chất.

Beer cũng như rượu vang có từ 2-6% Ethanol trong khi đó rượu mạnh như wisky, gin, vodka có tới 45-50% ethanol.



Một vài loại bia
Như đã nói ở trên, bia có thể làm từ lúa mì, ngô, gạo nhưng lúa mạch thường được dùng nhiếu nhất.

Ngay cả làm từ lúa mạch, bia cũng có nhiều loại tùy theo men nổi hay chìm, nhiệt độ và thời gian để mạch lên men, số lượng Hoa bia, thời gian và nhiệt độ nơi cất giữ bia. Theo luật, bia không được có quá 5% chất rượu ethanol.

-Ale nặng hơn beer và dùng men nổi mà beer thì dùng men chìm dưới đáy.

-Bitter là la de có nhiều Hoa bia nên đắng hơn và được dân Anh rất thích.

-Lager cũng là la de nhẹ, mầu lạt, rất phổ thông bên Đức.

-Malt liquor mạnh hơn beer.

-Shandy là hỗn hợp beer với nước chanh (lemonade) hoặc ginger beer)

-Sake của Nhật được chế từ gạo, có nồng độ ethanol từ 14-%, nên thường được gọi là rượu gạo rice wine. Nhưng thực ra sake là một loại beer vì cũng được làm bằng sự lên men của gạo. Sake không có mầu, không có hơi, hâm nóng uống ngon hơn, trong khi đó beer phải uống lạnh mới đã.



Dinh dưỡng
Về phương diện ăn uống, ngoài nước, bia có một số lượng các chất dinh dưỡng rất khiêm nhường vì đa số đã bị tiêu hủy trong quá trình chế biến.

Một ly 360 cc (12 Oz) cho 140 calories mà 60% là do chất rượu ethyl alcohol của bia; 17mg calcium; 28mg magnesium; 40mg phosphore; 85mg potassium; rất ít Zinc, sinh tố B.

Các chất đạm, chất béo, sinh tố C và sinh tố hòa tan trong chất béo đều có rất ít nên bia được nhiều người coi như chẳng bổ dưỡng gì ngoài một số calories. Chẳng thế mà bác sĩ David Williams của đại học Wales, Anh Quốc đã cổ võ là trong chương trình giảm béo, nên uống nửa lít bia một ngày vì bia có tới 93% là nước lã, không đường, không chất béo.

Bia còn giữ hương vị thơm ngon nếu tiêu thụ trong vòng hai tháng sau khi làm, do đó không nên mua tích trữ quá nhiều và quá lâu. Cất bia ở chỗ mát, không có ánh nắng mặt trời để bia khỏi lên mùi.

Ly để uống bia cần sạch, không vết mỡ vì mỡ làm bia hết bọt.

Cũng không nên uống bia quá lạnh vì nhiệt độ thấp làm giảm mùi thơm của bia.



Bia với Sức Khỏe
Trang báo Forbes ngày 17 tháng 3 năm 2008, tác giả Allison Van Dusen có nêu ra 8 lý do lành mạnh để uống bia, căn cứ vào một số nghiên cứu khoa học. Đó là từ 30-35% ít bị heart attack, tăng chất béo lành HDL, giảm rủi ro máu cục, giảm hóa già, bảo vệ khỏi tử vong vì bệnh tim mạch, tăng trí tuệ giảm Alzheimer, giúp xương chắc mạnh, giảm biến chứng tiểu đưởng.

Nhưng Allison nhấn mạnh ở chữ vứa phải moderation. Vừa phải là 240 cc, ngày hai lần, quý bà thỉ chỉ ½ mà thôi.

Lưu ý là uống bia mãn ngày mãn tháng, lon trước rước lon sau thì hậu quả tai hại cũng nhiều. Chẳng hạn như trở thành bét nhè nghiện rượu, xơ cúng ung thư gan, ung thư miệng…Ấy là chưa kế phá rối an ninh trật tự công cộng khi say xỉn, gây gổ hận thù, than chủ thường xuyên của khám nhỏ khám lớn. Ngoài ra, có nghiên cứu cho là uống vài ly bia/ngày có thể tăng rủi ro ung như nhũ hoa nữ giới.

Thành ra bia không phài là tốt cho mọi người.

Như giáo sư Charlie Bamforth, Đại học California ở Davis, nhắc nhở là không nên coi bia như một dược phẩm. Uống bia vì ý thích nhưng vừa phải là điều cần nhớ.



Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức M.D.

Texas-Hoa Kỳ

Thứ Tư, 30 tháng 12, 2009

*!*!* Cần thay đổi cách suy nghĩ *!*!*!*

Diễn từ của Hiệu trưởng Trường Ðại học Harvard trong Lễ Tốt nghiệp năm 2009, Ngày 4-6-2009

Drew Gilpin Faust

Thưa các vị khách quý, các bạn sinh viên vừa tốt nghiệp, quý phụ huynh, cựu sinh viên, các vị đồng nghiệp và bạn bè, và Bộ trưởng, xin chào mừng quý vị đã đến đây tham dự buổi lễ này.

Ðã trở thành truyền thống buổi nói chuyện của hiệu trưởng nhà trường trong lễ tốt nghiệp hàng năm để nói về một năm đã qua, báo cáo về những thành tựu nhà trường đã đạt được và những hướng đi sắp tới trong việc tập hợp các cựu sinh viên và những người bạn của nhà trường.

Tháng 6 năm nay tôi có cả một năm đầy những bất ngờ và những đổi thay nhiều kịch tính để mà phản ánh.

Ðáng lẽ tôi cần nhận thức rõ về những gì khác thường đã diễn ra trong đêm đầu tiên chào mừng các em sinh viên năm thứ nhất đặt chân vào Ðại học Harvard tháng 9 năm qua, với sân trường được tắt đèn hoàn toàn. Lúc đó, trong nhiều tuần lễ, các thị trường tài chính rối loạn, các công ty uy tín bắt đầu sụp đổ, và chúng ta đã chứng kiến hàng ngàn tỷ đô la biến mất trên toàn cầu. Chín tháng sau, chúng ta sống trong một thế giới mới- một thế giới với những cơ chế, tiền đề và giá trị, cũng như các nguồn lực, đang thay đổi.. Ít ai mong đợi sự quay lại nhanh chóng của thế giới mà chúng ta đã quen xem như tất yếu phải thế chỉ mới cách đây một năm mà thôi.

Hôm nay chúng ta làm lễ tốt nghiệp cho những sinh viên mà theo tờ The New York Times, là những người phải đương đầu với một thị trường lao động khó khăn nhất trong nhiều thập kỷ. Chúng ta cấp bằng cho sinh viên bước vào những ngành nghề đang phải tìm kiếm những “cánh đồng” mới khi đối mặt với những quy định, điều kiện lương bổng và những mục tiêu công đã thay đổi. Và chúng ta thấy vai trò và nguồn lực của các trường đại học cũng đang thay đổi trong môi trường khủng hoảng toàn cầu. Rõ ràng là chưa bao giờ chúng ta được xã hội cần đến như hiện nay. Chúng ta đã thấy Harvard trở thành gần như một cơ quan tuyển dụng cho chính phủ mới ở Washington. Khi Nhà Trắng tìm kiếm giải pháp cứu vãn nền kinh tế suy sụp, hay giải pháp cho tình trạng thay đổi khí hậu, thực hiện chăm sóc sức khỏe cộng đồng, cải cách các quy định hay giáo dục phổ thông, họ đều kêu gọi đến sự phục vụ của đội ngũ cán bộ giảng viên của chúng ta, nhiều đến nỗi Thượng nghị sĩ Susan Collins ở Maine trong một buổi thu thập ý kiến về việc đề bạt nhân sự cấp cao, đã phải hỏi liệu có còn sót lại một giảng viên nào cho trường luật ở Cambridge hay không. Cũng không chỉ các giảng viên, mà rất nhiều cựu sinh viên của chúng ta đã được rút về làm việc ở những vị trí trong nội các và tất nhiên cả Phòng Bầu dục của Nhà Trắng.

Tri thức- và những con người có tri thức- là nhân tố cốt yếu để vượt qua những thử thách mà chúng ta đang phải đương đầu. Ðó chính là điều mà chúng ta đang làm với tư cách là một trường đại học. Ðó chính là điều cho thấy chúng ta là ai. Chúng ta tạo ra tri thức, và chúng ta gieo rắc nó khi giảng dạy sinh viên và chia sẻ kết quả nghiên cứu của mình. Tổng thống mới của chúng ta đã tuyên bố rằng Hoa Kỳ cần phải “hỗ trợ các trường đại học nhằm đáp ứng đòi hỏi của thời đại mới”, và phải “trả khoa học về đúng chỗ chính đáng cuả nó”, nghĩa là dẫn đầu thế giới trong việc nghiên cứu và khám phá. Bộ trưởng Bộ Năng lượng, diễn giả Steven Chu hôm nay, đã nhấn mạnh thêm thông điệp này, khẳng định rằng “sự thịnh vượng của quốc gia chúng ta trong những năm sắp đến tùy thuộc vào khả năng của chúng ta trong việc nuôi dưỡng nguồn vốn trí thức”.


Nhưng ngay cả khi chúng ta tái xác nhận một lần nữa tầm quan trọng của các trường đại học và những việc họ làm, chúng ta đã bắt đầu thấy rằng cần phải làm công việc ấy một cách khác đi so với trước. Ở Trường Ðại học Harvard, cũng như những trường bạn, chúng ta đang phải đương đầu với những bối cảnh đã thay đổi và đòi hỏi phải có những chiến lược được thay đổi cho phù hợp. Với tư cách một cộng đồng đại học chúng ta đã dành rất nhiều thời gian trong những năm qua để tập trung vào những thực tiễn mới đầy khó khăn ấy— bắt đầu quyết định xem cái gì chúng ta có thể và buộc phải sống mà không có nó. Về tất cả những việc ấy, chúng ta vẫn còn đang ở những bước đi ban đầu trong việc xác định tương lai của Harvard và bởi vì các trường khác cũng đang làm như thế, chúng ta đang xác định tương lai của giáo dục đại học. Nhưng đến cuối năm học với bao nhiêu thay đổi và điều chỉnh này, chúng ta phải tập trung không phải vào những gì chúng ta đã mất, mà là những gì chúng ta đang có. Ðây là lúc nghĩ về chính bản thân chúng ta không hẳn chỉ như đối tượng của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đang vượt quá tầm kiểm soát, mà là người kế thừa một ngôi trường bốn trăm năm tuổi, một ngôi trường đã định nghĩa thế nào là sự ưu tú trong khoa học cho cả thế giới. Trong lễ nhậm chức hiệu trưởng cách đây một năm rưỡi, tôi đã nói về trách nhiệm ấy- những gì chúng ta còn nợ các giáo sư, các nhà khoa học và sinh viên, những gì chúng ta với tư cách một trường đại học còn nợ thế giới này. Trách nhiệm này giờ đây càng thêm nặng nề bởi thời đại mà chúng ta đang phải đối mặt. Chúng ta không thể đơn giản chỉ phục vụ như những người quản lý hay trông nom truyền thống và những đặc điểm đáng tự hào của Harvard. Chúng ta phải xây dựng và định hình những mục đích của trường đại học cho một tương lai đã đổi thay.


Sử gia lỗi lạc thời Trung cổ Caroline Bynum có lần nhận xét rằng “thay đổi là cái buộc chúng ta phải tự hỏi mình là ai”. Ðâu là những thứ phù du sớm nở tối tàn, đâu là những gì bản chất cốt lõi? Cái gì chỉ là tập quán, thói quen? Trách nhiệm của chúng ta đối với Harvard, đối với nhau, đối với giáo dục đại học, nghĩa là chúng ta phải đặt ra những câu hỏi ấy và phải biết nắm lấy thời khắc đổi thay và những cơ hội trước mặt. Ðổi thay có thể xảy ra với chúng ta, hoặc thông qua chúng ta. Chúng ta cần phải chắc chắn rằng mình là người thiết kế chứ không phải là nạn nhân của sự đổi thay. Chúng ta phải tự hỏi chính mình, rằng ta muốn trở thành cái gì trong cuộc suy thoái và khủng hoảng này, khi thế giới đang tiếp cận với cái có thể tạm gọi là một tiêu chuẩn mới. Chúng ta sẽ hình dung bản thân mình và những mục đích của mình như thế nào?


Những câu hỏi này đòi hỏi phải lên kế hoạch và tư vấn nhiều thành viên trong trường, và đó là quá trình còn đang thực hiện. Ðây là những câu hỏi đòi hỏi phải có những quyết định và cân bằng các yếu tố khác nhau để đạt được sự kết hợp tốt nhất từ mọi bộ phận của nhà trường. Mỗi sự lựa chọn cụ thể sẽ có những tác động và ý nghĩa của riêng nó. Nhưng tôi muốn hướng sự chú ý của chúng ta hôm nay tới ý nghĩa của việc tích lũy để đi đến những quyết định ấy- một tổng thể vượt rất xa kết quả logic của từng bộ phận. Những sự lựa chọn này, như một tổng thể, sẽ tạo thành tuyên ngôn của chúng ta về niềm tin của Harvard rằng một trường đại học nghiên cứu của thế kỷ 21 nên là và cần phải là như thế nào.


Tôi muốn tập trung vài phút để nói về ba đặc điểm cốt lõi của trường đại học. Chỉ ba mà thôi. Sự phản ánh vắn tắt này không thể nói hết được những gì chúng ta phải làm và phải là trong tương lai. Nhưng tôi đã chọn ba đặc điểm ấy vì nó tiêu biểu cho những nhận thức đặc biệt quan trọng và đã tồn tại từ rất lâu về bản sắc của chúng ta – về những trách nhiệm và những cơ hội sẽ phải tiếp tục hướng dẫn chúng ta. Nhưng tôi cũng muốn lưu ý về những thử thách rất thực mà chúng ta phải đương đầu- với tư cách một trường đại học, cũng như một quốc gia- trong việc duy trì những cam kết này với một thế giới mà năm qua đã định nghĩa lại một cách khác đi nhiều so với trước đó.


Trước hết: Các trường đại học Hoa Kỳ đã từ lâu được xem là cỗ máy tạo ra cơ hội và sự ưu tú. Giáo dục là tâm điểm của giấc mơ Mỹ từ thời lập quốc. Tuy vậy tất cả chúng ta đều biết rằng học phí đại học tăng cao đã gây khó khăn cho nhiều gia đình trung bình ở Mỹ. Giữ cho giáo dục đại học ở mức người dân có thể chi trả được là điều cốt yếu đối với quốc gia và cốt yếu đối với Harvard. Nói đến cơ hội là nói đến sự công bằng, và đồng thời là sự ưu tú. Chúng ta cần phải là một thỏi nam châm để thu hút tài năng. Chúng ta đã hành động một cách kiên định với niềm tin chắc chắn này. Trong năm năm qua, chúng ta đã tạo ra một chương trình hỗ trợ tài chính có tác dụng biến đổi quan trọng, nghĩa là bảo đảm rằng mọi sinh viên có năng lực và tham vọng đều có thể theo học ở Harvard bất kể hoàn cảnh tài chính của họ.. Và trong thập kỷ qua, chúng ta đã nâng cao gấp ba lần khoản hỗ trợ tài chính cho sinh viên và cho các trường chuyên ngành của chúng ta. Sự hỗ trợ đối với những sinh viên tài năng là một phần cốt lõi trong bản sắc của chúng ta, vì chúng ta tin rằng những ý tưởng hay nhất không xuất phát từ một giai cấp xã hội hay một dân tộc, giới tính, quê hương cụ thể nào. Ðem lại cơ hội rộng rãi trong tiếp cận đại học là phương hướng cơ bản trong trách nhiệm và tính chính đáng trong hoạt động của chúng ta- chính trong mắt chúng ta, với những giá trị dựa trên chế độ tôn trọng nhân tài một cách mạnh mẽ; cũng như trong mắt xã hội rộng lớn đã dành cho chúng ta những ưu tiên như miễn thuế hay tài trợ nghiên cứu. Thậm chí khi nhu cầu nảy sinh trong sinh viên và nguồn quỹ hiến tặng giảm sút khiến những cam kết trên đây thành ra ngày càng quá tốn kém, chúng ta vẫn phải tái khẳng định những nguyên tắc về cơ hội tiếp cận như một nhân tố xác định chúng ta là ai. Vì chúng ta cam kết sẽ đem những người thông minh nhất vào trường Ðại học Harvard, chúng ta sẽ phải tiếp tục đầu tư những giảng viên lỗi lạc nhất để hướng dẫn những con người thông minh ấy theo đuổi việc khám phá và nghiên cứu khoa học, những thứ đã định nghĩa nên Harvard như một trường đại học nghiên cứu ưu việt. Thậm chí ngay cả khi phải đối mặt với tình trạng căng thẳng về nguồn lực, chúng ta cũng phải duy trì và xây dựng đội ngũ giảng viên này cho tương lai. Những sinh viên tài năng đòi hỏi phải có những giảng viên tài năng và ngược lại. Chúng ta hãy bảo đảm rằng mình sẽ tiếp tục thu hút và phát triển thành công cả hai đối tượng ấy.


Nhân tố thứ hai của bản chất trường đại học mà tôi muốn trình bày ở đây là vai trò của trường đại học như một địa điểm cơ bản của nghiên cứu cơ bản và nghiên cứu ứng dụng ở Hoa Kỳ. Trong những năm sau thế chiến thứ hai, chính sách liên bang đã xây dựng nên một cơ cấu đòi hỏi việc nghiên cứu khoa học và khoa học xã hội được thực hiện dựa trên nhà nước và các trường đại học nghiên cứu. Nghiên cứu và phát triển thu hút không nhiều đầu tư của khu vực tư nhân và trong những năm gần đây thậm chí mức độ đầu tư khiêm tốn ấy còn tiếp tục giảm sút. Xu hướng này được biểu tượng hóa bằng hình ảnh co lại của Phòng Thí nghiệm Bell, nơi mà trong những thập kỷ trước đã từng thúc đẩy những nghiên cứu cơ bản chẳng hạn những khám phá được giải Nobel của Bộ trưởng Steven Chu, người đã nhận bằng danh dự của Harvard.


Nhưng ngay khi sự gắn bó của khu vực tư nhân đối với việc nghiên cứu bị giảm sút, sự hỗ trợ của chính phủ đối với nghiên cứu cũng giảm sút theo. Trong vòng ba thập kỷ vừa qua, ngân sách liên bang dành cho nghiên cứu và phát triển đã giảm sút hơn 15% theo tỷ lệ GDP của Hoa Kỳ. Gói kích cầu của liên bang đã đem lại sự cứu giúp tạm thời làm trì hoãn xu hướng này- với 21 tỉ đô la cho hai năm sắp tới, chính phủ đã đặt mục tiêu dành hơn 3% GDP cho nghiên cứu và phát triển ngay cả khi kế hoạch kích cầu kết thúc. Nhưng thâm hụt tài chính liên bang quá cao sẽ kết hợp với việc thu hẹp nguồn lực của nhà trường để tạo ra những thách thức gay gắt trong việc đáp ứng những dự định rất tham vọng ấy. Thậm chí ngay cả trước khi kinh tế suy sụp, mô hình hỗ trợ khoa học cũng đã cần phải xem xét lại toàn bộ. Một báo cáo của Viện Hàn lâm Khoa học Quốc gia năm 2007 đã cảnh báo, đất nước chúng ta đã và đang đối mặt với một cơn bão dồn dập, quá ít sinh viên chọn theo học các ngành khoa học, quá ít người tìm được những hỗ trợ cần thiết để khởi động và duy trì sự nghiệp nghiên cứu của họ; quá nhiều người chọn những nghiên cứu an toàn và có thể dự đoán trước kết quả nhằm bảo đảm có được nguồn tài trợ; quá ít người có khả năng theo đuổi sự tò mò khoa học để đạt đến những ý tưởng cách mạng thực sự. Cuộc khủng hoảng tài chính chỉ làm lộ rõ những vấn đề vốn đã tồn tại về tương lai của nghiên cứu khoa học ở Hoa Kỳ, và về việc hỗ trợ cho khoa học tại các trường đại học nghiên cứu của chúng ta.


Quỹ kích cầu ngắn hạn không được làm chệch hướng chúng ta trong việc tìm kiếm những giải pháp lâu dài. Mức tài trợ của liên bang là một phần trọng yếu của câu trả lời, nhưng đó cũng chỉ là một phần. Chẳng hạn khi nghĩ về việc làm cách nào hỗ trợ cho khoa học trong bối cảnh kinh tế đã thay đổi, chúng ta sẽ thấy mình phải nghĩ tới những quan hệ hợp tác kiểu mới với các quỹ nghiên cứu và các doanh nghiệp, cũng như với các trường khác. Chúng ta đã thấy những quan hệ hợp tác giữa các khoa và trường trong phạm vi Harvard, với các bệnh viện trực thuộc, với Viện Broad, với MIT, và những trường đại học khác như những công việc cốt yếu mà chúng ta đang thực hiện trong việc nghiên cứu tế bào gốc, khoa học nguyên tử, công nghệ gen, và kỹ nghệ sinh học. Và khi chúng ta cân nhắc xem làm thế nào thực hiện được giấc mơ Allston, những quan hệ hợp tác với bên ngoài Harvard tỏ ra rất hứa hẹn. Nếu chúng ta, với tư cách Harvard và với tư cách một trường đại học nói chung, muốn duy trì được sự xuất chúng trong nghiên cứu khoa học thì cần phải tìm ra những cách mới vừa để thực hiện vừa để hỗ trợ cho nghiên cứu.


Ba là: các trường đại học phục vụ như những nhà phê bình và là lương tâm của xã hội. Chúng ta tạo ra không chỉ tri thức mà còn tạo ra những câu hỏi, tạo ra những hiểu biết bắt nguồn từ chủ nghĩa hoài nghi, từ sự không ngừng đặt câu hỏi chứ không phải từ sự thống trị của những tri thức thông thái được chấp nhận không cần thử thách. Hơn bất cứ một tổ chức nào khác trong xã hội, cốt lõi của các trường đại học là tầm nhìn dài hạn và những quan điểm phản biện, và những điều này có được chính là vì đại học không phải là sở hữu của riêng hiện tại.


Gần bốn thế kỷ qua, Harvard đã nhìn xa hơn những sự hữu dụng và thích đáng tức thời, thoải mái đặt những giả định hiện tại vào sự thử thách gắt gao của những nơi chốn khác và thời đại khác. Các trường đại học thường xuyên được đánh giá bằng tiêu chuẩn có ích – bằng những đóng góp của họ cho sự cạnh tranh và tăng trưởng kinh tế của quốc gia. Chúng ta có thể đưa ra nhiều ví dụ minh họa mạnh mẽ cho luận điểm này. Harvard là nhà tuyển dụng tư nhân lớn thứ nhì trong vùng trung tâm Boston và trực tiếp hay gián tiếp có các hoạt động kinh tế với giá trị trên 5,3 tỉ đô la Mỹ cho Massachusette trong năm qua. Nhưng những đóng góp như thế chỉ là một phần của những gì các trường đại học đã làm và đã tạo nên ý nghĩa trường đại học. Chúng ta cần các trường đại học không chỉ cho những mục tiêu có tính công cụ và tức thời như thế.


Tôi lo rằng các trường đại học chúng ta chưa làm tốt những gì có thể và đáng lẽ phải làm trong việc đặt ra những câu hỏi sâu xa và đáng lo ngại về tính chính trực của bất cứ xã hội nào. Khi thế giới tự cho phép mình hưởng thụ trong cái bong bóng phồn vinh giả tạo và chủ nghĩa tôn sùng vật chất, nên chăng chúng ta cần phải làm nhiều hơn nữa –qua nghiên cứu, giảng dạy và viết lách- phơi bày những dấu hiệu rủi ro và tâm lý muốn chối bỏ sự thật phũ phàng đang hiện diện trong những lựa chọn kinh tế và tài chính hàng ngày? —Nên chăng hệ thống giá trị của chúng ta cần phải đưa ra một đối trọng và thách thức vững chắc hơn đối với thói vô trách nhiệm và sự quá đáng, đối với lối suy nghĩ chạy theo lợi ích trước mắt và để lại hậu quả lâu dài?


Ðặc quyền về tự do học thuật gắn liền với nghĩa vụ nói lên sự thật ngay cả khi điều đó hết sức khó khăn hay không được nhiều người ưa chuộng. Vậy là rốt cục nó quay lại biểu tượng Sự Thật trên tấm khiên của Harvard- sự cam kết dùng kết quả nghiên cứu và tri thức để xóa tan ảo tưởng, sự thiên lệch, thành kiến và tính tư lợi. Sự thật này có thể đến dưới hình thức những hiểu biết sâu sắc của khoa học không bị chi phối bởi ý thức hệ và chính trị. Nó cũng có thể đến trong công trình của các nhà nghiên cứu khoa học nhân văn, những người đã giúp chúng ta biết cách đọc và suy nghĩ một cách độc lập, cũng như đã đem lại cho chúng ta những quan điểm khác biệt của những tiếng nói khác, từ những nơi chốn khác, thời đại khác. Nó có thể đến thông qua sức mạnh tái hiện độc nhất của nghệ thuật- những thứ đã giúp chúng ta có khả năng hiểu được chính mình và hiểu được thế giới chung quanh nhờ biết thay đổi con mắt và lỗ tai. Nó có thể đến qua những câu hỏi về đạo đức và trách nhiệm được đặt ra trong chương trình giáo dục tổng quát cho tất cả các khoa chuyên ngành trong trường chúng ta. Thực tế là trong mấy tuần qua một nhóm sinh viên Trường Kinh doanh đã sáng tạo ra “lời tuyên thệ của doanh nhân” nhằm bảo đảm mọi sinh viên ra trường sẽ “phục vụ tốt hơn nữa cho điều thiện”. Ðược hỏi làm cách nào các trường quản trị kinh doanh và sinh viên của họ có thể ngăn chặn hay đẩy lùi cuộc khủng hoảng tài chính, câu trả lời của những sinh viên ấy là họ sẽ tìm cách khuyến khích lương tâm và sự tỉnh táo trong việc đào tạo nghề kinh doanh cũng như trong việc kinh doanh như một hoạt động nghề nghiệp.


Việc nâng cao vai trò của chúng ta như những nhà phản biện và hoài nghi chỉ có được nhờ giáo dục sinh viên, nơi chúng ta tìm cách, theo lời của Chương trình Giáo dục Tổng quát mới, là “làm đảo lộn các giả định hay thành kiến, biến những thứ quen thuộc thành cái gì lạ lùng như lần đầu được thấy..nhằm làm mất phương hướng những người trẻ tuổi và giúp họ tìm cách tự mình định hướng lại cho chính mình”.


Khi thích nghi với một thế giới đang thay đổi nhanh chóng, chúng ta phải một lần nữa xây dựng lại truyền thống giáo dục tự do và những yêu cầu nhân văn của Harvard. Những truyền thống ấy có thể tạo ra khả năng tự nghiên cứu và tự nhận thức giúp chúng ta vượt qua sự hoài nghi để đến được sự thông thái khôn ngoan.


Trường đại học là cỗ máy sản sinh ra những cơ hội, là mảnh đất chủ yếu của hoạt động nghiên cứu khoa học ở Hoa Kỳ; cũng là người nói lên sự thật; đó là ba nhân tố cơ bản trong nhận thức của chúng ta về trường đại học. Tuy từng nhân tố ấy đang phải đối mặt với những thử thách trong kỷ nguyên mới phía trước chúng ta, những thách thức về cơ chế, về khả năng chi trả, về hệ thống giá trị.. Và chúng ta bị thách thức trong việc chứng minh những cam kết của mình đối với ba nguyên tắc ấy, những nguyên tắc bao đời nay đã là trọng tâm của những điều chủ yếu đã định nghĩa nên chúng ta như một trường đại học. Chúng ta không được xem những nguyên tắc ấy là đương nhiên, chúng ta không được đánh mất khả năng nhìn vào những nguyên tắc ấy khi chúng ta buộc phải lựa chọn giữ lại cái gì và bỏ qua cái gì trong những tháng năm sắp đến. Nhưng chúng ta phải tạo ra những phương cách mới để duy trì những nguyên tắc ấy trong một thời đại đã có nhiều đổi thay. Chúng ta có trách nhiệm với những truyền thống ấy và những giá trị mà truyền thống ấy đại diện – đó chính là niềm tin rằng sự cởi mở và tự do theo đuổi chân lý sẽ tạo nên một thế giới tốt đẹp hơn cho tất cả chúng ta. Ðó chính là điều thôi thúc tất cả những gì chúng ta làm và cho thấy chúng ta có ý nghĩa gì – trong thời khắc này cũng như trong nhiều năm sắp đến.

Hôm nay nghe tin "Singapore hiện đã vượt Việt nam với khỏang cách đến 182 năm, nếu Việt nam không thay đổi suy nghĩ"



Thật đau đớn đến ngậm ngùi. Bỏ qua các con số và cả cách thông kê, chỉ nghĩ đến cách suy nghĩ và quan điểm của họ áp dụng cho việc phân tích, thông kê về Việt nam.

Phải chăng họ dựa trên quan điểm mà các trường đại học hiện đại đang áp dụng, đó là đào tạo ra thế hệ với tư duy cao và biết suy nghĩ hòan thành mục tiêu và vì mục tiêu chung.

Có thể họ dựa theo sự phân tích của y học hiện đại rằng " Đứa bé đến 12 tuổi đã hình thành nên ý thức về sự sống qua sự giáo dục và quan điểm của những người thân nuôi nấng và dạy dỗ chúng. Ở tuổi ấy, chúng đã bắt đầu có suy nghĩ và đi đến quan điểm sau này sẽ làm gì và sống ra sao".

Và có thể họ dựa vào quan điểm quản trị theo TQM ( Total quality managerment) đánh giá cách suy nghĩ của người Việt trên tất cả mọi vấn đề của xã hội, đến từng cộng đồng và gia đình rồi đến từng cá thể.



Tôi thường được nhắc nho " Nghĩ tốt, nói tốt, làm tốt để có cuộc sống tốt"; Cốt lõi vẫn là cách suy nghĩ.



Như vậy đối với họ, cách suy nghĩ của người Việt chúng ta đang có vấn đề.

Trong mắt họ, suy nghĩ của chúng ta bị lệch lạc, cục bộ. Không cho cái chung, cho cộng đồng và tập thể.

Trong mắt họ, từng công việc của chúng ta không vì chất lượng sao cho cao nhất, không vì người khác, chỉ biết riêng mình hòan thành chỉ tiêu nhiêm vụ.

Trong mắt họ, chúng ta thường hay chối bỏ trách nhiệm. Không có suy nghĩ là phải tự nhận lấy trách nhiệm khi có sự cố dù điều đó do cấp dưới chúng ta gây ra. Không có văn hóa từ chức mà báo chí có nhiều kỳ nêu ra.

Trong mắt họ, cách giáo dục con cháu chúng ta có quá nhiều sai lầm mà hậu quả là cả thế hệ có một cách suy nghĩ không phù hợp với thời đại và sự cạnh tranh trên trường quốc tế.

Như khi chúng ta chỉ muốn nhắc con chúng ta phải có ý thức tiết kiệm tiền, lại vô tình đưa vào nó một nhận thức là tiền rất quan trọng. Để khi lớn lên nó chỉ biết kiếm tiền đút vào túi nó mà không quan tâm đến ai khác.



Ngay cả việc cần làm, là xem người khác sống ra sao. Có đủ sức khôi phục sức lao động hoặc nghi ngơi để có sức sáng tạo, giúp ổn định và phát triển cho cái chung.

Làm sao tiếp cận được lối văn hóa như tại Nhật, các ông chủ đánh giày cho các nhân viên mới, để rồi họ làm việc mãi mãi cho mình.



Phải chăng hơn bao giờ hết, lúc này chúng ta cần có một cuộc cải cách. Đó là cải cách suy nghĩ.



Nhớ lại ông Matsushita người sáng lập mà nay là tập đòan Matsushita ( sở hửu cả Panasonic, JVC và Sanyo) Vào những năm cuối thập niên 40 và đầu những năm 50 thế kỷ trước. Nước Nhật lúc bấy giờ đầu hàng vô điều kiện và chịu sự giám sát của người Mỹ.

Người Nhật rất hỗ thẹn và rơi vào cảnh cùng cực. Hàng ngày có rất nhiều người tự tử với tinh thần khí phách của Samurai.

Nhưng Matsushita thì nghĩ khác.

Ông ta cho rằng, đó là những kẻ yếu hèn và không yêu nước Nhật. Vì nếu yêu nước Nhật thì hơn bao giờ hết, lúc này phải cần sống và suy nghĩ, học tập cách làm việc và sáng tạo để sống tốt hơn và đưa nước Nhật thóat khỏi nghèo hèn và giàu có hơn.

Và chỉ sau 8 năm cổ động và 15 năm sau đó nước Nhật trở nên giàu có và nay thành chủ nợ của cả nước Mỹ.

Nước Nhật nhớ ơn Matsushita từ việc thay đổi cách suy nghĩ và thế giới đã học theo cách suy nghĩ của người Nhật.



Luật sư Luther King cũng vậy. Ông đã đấu tranh cho quyền bình đang của các sắc tộc chỉ bằng việc thay đổi cách suy nghĩ.

Đó là " Nếu bạn là người quét đường thì hãy dùng chỗi của bạn như đại vũ công piano Beethoven hay đại văn hào Shakespeare.

Làm sao mọi người từ hạ giới đến thượng giới đều thấy bạn, nghe thấy bạn như một đại vũ công, một đại thi hào.

Ông đã chết bởi những kẻ bảo thủ cực đoan. Nhưng tinh thần và suy nghĩ của ông đã thay đổi hẵn nước Mỹ.

Như chính câu nói của ông " I have a American dream", nước Mỹ không còn ưu sầu vì nạn phân biệt chủng tộc.

Mọi người dù nghèo giàu, đại học hay tiến sĩ, ngay cả con tỷ phú đều có thể lao vào nhà hàng bê bát rửa chén, đứng bên đường lau kính xe làm tất cả mọi việc có thể làm để kiếm tiền cho mục đích riêng.

Điều quan trọng là làm hết mình như đang chơi nhạc vậy.



Thật đau lòng vì tôi đã từng nói " Chúng ta không có quyền dạy con chúng ta yêu nước Việt. Hãy để nước Việt này cám dỗ chúng "



Vậy ta cần thay đổi cách suy nghĩ.

Cần một sự khởi xướng, để mọi người nghe được điệu nhạc, nghe được thơ ca trong từng công việc.

Cần một sự bắt đầu, để mọi người can đảm nhận trách nhiệm và thảnh thơi chuộc lấy những sai lầm.

Cần tất cả thay đổi cách suy nghĩ về kết quả của chúng ta. Không thỏa mãn và không cho là tối ưu cho ngày mai.

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

Nửa ngày chơi quần vợt hết 164 triệu đồng

Thứ Năm, 19/03/2009 --- cập nhật 03:43 GMT+7

Chỉ trong một buổi tổ chức giao lưu quần vợt, Bảo hiểm Tiền gửi Việt Nam (BHTGVN) đã chi 164 triệu đồng.

Theo đơn phản ánh của ông Nguyễn Thái Tuấn, cán bộ BHTGVN, trong một buổi giao lưu quần vợt, BHTGVN đã chi một khoản tiền lên tới hơn 164 triệu đồng.
Ông Tuấn còn cho biết, một cán bộ phòng Tài chính - Kế toán được chỉ định đứng tên là người tạm ứng tiền, thay mặt đoàn thể ký nhận số tiền để chi cho buổi giao lưu và sau đó giao cho đoàn thể quản lý dù thực tế không có việc giao nhận số tiền đó.


Theo tìm hiểu của PV, ngày 14/10/2005, BHTGVN và Cty TNHH Thái Thịnh ký hợp đồng kinh tế số 116/HĐKT/2005. Theo hợp đồng này, BHTGVN thuê khu du lịch thể thao ASEAN Resort (Ba Vì, Hà Nội) tổ chức giao lưu quần vợt với 34 vận động viên, thời gian thi đấu hai ngày; tổng giá trị hợp đồng hơn 166 triệu đồng.

Sau khi thanh lý hợp đồng, tổng số tiền BHTGVN phải thanh toán cho ASEAN Resort hơn 164 triệu đồng. Còn khoản chi cho buổi giao lưu gồm phòng nghỉ (17 triệu đồng); thuê trọng tài (16,8 triệu đồng); thuê âm thanh (9,5 triệu đồng); hoa tươi (5,5 triệu đồng); tổng kết, trao giải thưởng (15,7 triệu đồng)…

Tuy nhiên, thực tế, số vận động viên tham dự ít hơn nhiều so với bản danh sách ghi trong thanh lý hợp đồng. Danh sách vận động viên khống mà BHTGVN liệt kê để thanh toán còn có cả cán bộ làm việc tại Văn phòng Chính phủ, Bộ Tài chính, Bộ KH-ĐT, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.

Hơn nữa, cuộc giao lưu chỉ diễn ra trong một buổi, nhưng BHTGVN lại khai hai ngày với nhiều khoản chi hoa quả phục vụ kê tới năm triệu đồng; hoa tươi 5,5 triệu đồng; sử dụng 306 quả bóng hơn 6,1 triệu đồng; ăn nhẹ sáu triệu đồng…

Ngoài ra, trong buổi giao lưu, chỉ có hai cán bộ BHTGVN làm trọng tài nhưng trong bản thanh lý hợp đồng kê chi phí trọng tài thuê ngoài để chi tới 16,8 triệu đồng...

Qua tìm hiểu của PV, khoản chi phí tổ chức chơi quần vợt trên là một trong nhiều nội dung thanh tra theo đơn thư phản ánh của cán bộ BHTGVN.
Trước đó, cũng có đơn thư phản ánh lên các cấp có thẩm quyền về những việc làm sai trái tại BHTGVN và Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo lập đoàn thanh tra liên ngành, xác định những nội dung phản ánh.

Theo Tiền Phong

Bình loạn: Vụ này hay đây, anh em FTC cần thận trọng khi mời khách lạ

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

Kinh nghiệm đánh đôi

Đánh đôi: Quan sát đối thủ
Có một số chọn lựa có thể thực hiện khi đồng đội của bạn thực hiện trả giao bóng trong đánh đôi. Rất nhiều tay vợt trong trường hợp này giúp bạn mình xác định xem quả giao bóng ở trong sân hay ngoài sân, điều này là tốt, và có nhiều người quan sát đồng đội của mình đánh trả bóng. Sau đó họ mới đi tìm bóng khi nó bay qua lưới và chơi cho đến khi điểm kết thúc. Tôi nghĩ điều này là sai lầm.

Thay vì quay lại quan sát đồng đội nhận quả giao bóng; Tốt hơn hết là bạn nên tập trung vào đối thủ của mình, đặc biệt là tay vợt đang đứng trên lưới. Hãy học cách đọc ngôn ngữ cơ thể của anh ta và bạn sẽ biết được trái bóng trả lại đi về đâu và hiệu quả của nó như nào. Nếu anh ta bắt đầu di chuyển ngang qua sân, bạn phải đặt trong tình trạng cảnh báo bởi vì anh ta tính choàng qua để đón lấy quả trả giao bóng yếu. Nếu anh ta ngước lên và bắt đầu lùi lại, bạn biết rằng đồng đội của mình đã thực hiện quả lob bóng. Bạn có thể lùi lại phòng ngự hoặc tiến lên phụ thuộc vào chất lượng của quả lob bóng. Và nếu đối thủ trên lưới vẫn đứng yên và không thực hiện điều gì cả, lúc đó bạn hãy chuyển sự tập trung của mình sang tay vợt giao bóng bởi quả giao bóng bây giờ đã đi về hướng anh ta và có lẽ bạn sẽ có được thuận lợi từ pha đáp trả của anh ấy.
...quan sát tay vợt đang đứng lưới phía đối diện.

Vấn đề mắc phải khi bạn quan sát đồng đội của mình đánh trả quả giao bóng đó là bạn đã chuyển sự tập trung của mình vào phía khác của lưới, điều đó sẽ khiến bạn không thể đáp ứng nhanh lại được đối với tay vợt đang đứng trên lưới phía đối diện. Nếu anh hoặc chị ta choàng qua, bạn sẽ hầu như không có thời gian để phản ứng lại quả volley. Và nếu đồng đội của bạn thực hiện một quả trả giao bóng cực tốt, thì lúc này bạn lại không ở một vị trí thuận lợi để tận dụng nó. Điều thông minh nên làm là quan sát vùng rơi xuống của quả giao bóng và giúp xác định bóng tốt hay không nếu cần thiết. Nếu trái bóng trong sân, nhanh chóng nhìn vào tay vợt đang đứng trên lưới phía đối diện để đọc phản ứng của anh ta với quả trả giao bóng đó.

Đánh đôi: Sau khi trả giao bóng

Đối thủ của bạn thực hiện quyền giao bóng và bạn phải thực hiện trả bóng như thế nào để có thể tiếp tục cuộc chơi? Có 3 cách chơi cơ bản mà bạn có thể thử, và mỗi thứ đều có những mặt thuận lợi riêng. Một người chơi đánh đôi hiệu quả là người biết cách phối hợp chúng để thành công. Dưới đây là những điều bạn nên làm:

Volley:Đối thủ của bạn chọn cách chơi giao bóng và cuối sân (đặc biệt ở quả giao bóng hai yếu), vì vậy một quả trả giao bóng đáng tin cậy sẽ cho phép bạn có cơ hội thực hiện di chuyển về phía trước và giữ lấy lưới. Nếu đối thủ của bạn chơi giao bóng và volley, nhưng bạn đánh trả rất tốt, trả giao bóng thấp và bạn cảm thấy thích khi chơi sát lưới, bạn có thể volley ở đường bóng kế tiếp. Thường thì bạn sẽ thực hiện quả volley đầu tiên từ gần đường giao bóng, vì vậy phải đảm bảo thực hiện nó với một độ tin cậy, hoặc trí ít cũng cố thực hiện được quả volley thấp để đối thủ của bạn phải thực hiện một quả volley lên cao. Một quả trả giao bóng tốt sẽ cho phép bạn di chuyển tới để thực hiện quả volley ở đường bóng kế.

Ground Stroke (*): Nếu bạn thích chơi ở cuối sân, hoặc bạn không có cú trả giao bóng hiệu quả, bạn có thể thử thực hiện một quả đánh từ đất.Đánh bóng rơi xuống điểm giữa sân là cách chơi an toàn nhất bởi vì đó là nơi mà lưới có độ cao thấp nhất, và đối thủ của bạn cảm thấy lo lắng vì ai trong hai người họ sẽ bao quả đánh đó.

Đánh chéo sân cũng là cách chơi có độ an toàn cao, và thực hiện đánh bóng sát lưới sẽ giúp cho đồng đội có cơ hội choàng sân để đánh quả kế tiếp.

Tùy chọn cuối cùng là lái đường bóng đi dọc sân của tay vợt đang đứng lưới. Do khoảng cách giữa bạn và đối thủ này ngắn, nên bóng sẽ tới rất nhanh, khiến đối thủ đáp lại một cách yếu ớt. Bởi vì bạn đang giữ bóng ở phía trước mình, do đó khi bóng trả lại bạn sẽ có cơ hội rất lớn. Nhưng do bạn đang chơi ở cuối sân còn đồng đội lại chơi trên lưới nên có thể góc mở giữa hai người sẽ rất lớn khiến khi bạn thực hiện quả dọc sân rủi ro sẽ rất cao.

Chơi cuối sân cho bạn 3 chọn lựa.

Lob:Phụ thuộc vào khả năng đối thủ chiếm lấy lưới nhanh hay chậm và chất lượng của quả volley đầu của họ mà quả lob bóng có thể sẽ hữu ích. Nếu đối thủ đặt bạn vào thế phòng thủ bằng quả volley đầu, bạn có thể cần thiết thực hiện một quả lob bóng phòng thủ cao lên để tiếp tục cuộc chơi. Những lúc khác, khi bạn thực hiện một quả trả bóng tốt sẽ ép đối thủ phải thực hiện một quả volley bổng lên, lúc đó bạn sẽ có thời gian để thiết lập và thử thực hiện một quả lob bóng tấn công topspin mà sẽ giúp bạn kiểm soát được điểm số. Nếu đối thủ gần lưới nhanh, thực hiện lob.


Đánh đôi: Trả giao bóng dọc sân


Trả giao bóng dọc sân trong đánh đôi có thể ép tay vợt đang đứng lưới thực hiện quả đánh bóng trong trạng thái kho
Trả giao bóng dọc sân trong đánh đôi có thể ép tay vợt đứng lưới đối diện thực hiện quả đánh bóng phòng ngự.

Có rất nhiều tay vợt tự kiềm chế không thực hiện các quả đánh dọc sân khi họ thực hiện trả giao bóng trong đánh đôi. Họ sợ rằng tay vợt đứng lưới phía đối diện sẽ bắt đầu đường bóng ở trong một tư thế tấn công và để an toàn họ thực hiện đánh bóng sang phía bên kia. Nhưng thách thức tay vợt đứng lưới bằng một quả lái bóng hoặc lob bóng có thể là một cách chơi rất thành công và nhanh chóng tạo thuận lợi cho đồng đội mình kiểm soát được đường bóng đó.

Sai lầm mà rất nhiều tay vợt mắc phải khi họ thực hiện quả đánh bóng dọc sân là cố gắng đưa bóng vào khu vực dây đánh đôi. Điều này làm cho hiệu suất mắc lỗi rất lớn. Thật vậy, một quả trả giao bóng dọc sân nên được đánh thẳng vào tay vợt đang đứng lưới, điều này sẽ làm cho tay vợt này thực hiện quả volley phản xạ rất khó khăn. Điều này sẽ làm cho tay vợt đứng lưới lùi lại sau và thường kết quả là họ thực hiện một quả đánh volley trong trạng thái phòng ngự. Hoặc bạn có thể thực hiện một quả lob bóng qua đầu đối thủ phía đối diện. Thường các tay vợt đứng lưới có khuynh hướng tiến về phía trước và áp sát lưới; một quả lob bóng có thể khiến tay vợt này mất cân bằng.

Cách tốt nhất để thử lối chơi này là khi điểm số đang có lợi cho bạn (có thể là 40-15 hoặc 30-0). Tại điểm số này, đây là cơ hội tốt để thực hiện bởi vì đối thủ của bạn lúc này có khuynh hướng thực hiện di chuyển tấn công (chẳng hạn như choàng lưới) để cố gắng hy vọng lật lại điểm số, và bạn có thể thử thực hiện các quả trả giao bóng có hiệu suất phần trăm thấp này.

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

6 nguyên tắc bảo vệ gan

Mỗi khi thấy sức khỏe suy giảm, nhiều người cho rằng thận là “căn nguyên” của mọi vấn đề nhưng đối với nam giới, gan mới là lưu ý số 1. Vậy bảo vệ gan như thế nào?

Dinh dưỡng
Dùng thực phẩm bảo vệ gan cần chú ý 2 điều: một là chọn thực phẩm giàu dinh dưỡng, đáp ứng được mọi nhu cầu sinh lý của gan. Hai là vệ sinh, bảo quản thực phẩm để phòng ngừa vi khuẩn, vi rút xâm nhập vào gan.

Theo các chuyên gia dinh dưỡng, cơ thể cần 5 loại chủ yếu là protein, chất béo, chất đường, vitamin và các chất khoáng. Đđây cũng là 5 loại chất mà gan cần. Nhưng nếu chất béo quá nhiều sẽ dẫn đến chứng mỡ gan. Vì vậy nên cẩn thận khi lên thực đơn hằng ngày.

Những thực phẩm như sữa, trứng, cá, thịt nạc, chế phẩm từ đậu nên được sắp xếp sử dụng luân phiên để cung cấp đầy đủ protein cho gan. Tích cực ăn những thực phẩm có chứa đường gluco, đường mía, mật ong, nước hoa quả để tăng thêm “kho dự trữ” cho gan.

Không được “lạnh nhạt” với chất men giàu vitamin nhóm B.

Sơn tra có axit ursolic, có tác dụng “tiêu” mỡ máu, giúp phòng ngừa và giảm chứng xơ cứng động mạch. Nếu có Sơn Tra tươi thì có thể vắt nước uống hoặc nấu với thịt (không gia vị), vừa điều vị vừa giúp ích cho tiêu hoá.

Trà xanh thanh nhiệt giải độc, tiêu hoá thức ăn, giảm béo. Hoa cúc cân bằng gan, sáng mắt, hoa hồng giúp thanh lọc gan giảm trầm uất. Thường xuyên uống các loại trà này rất có ích cho việc bảo vệ gan.


Thường ăn hạnh nhân, hạt dẻ cười sẽ giúp thông gan lợi khí, giảm bớt lo lắng, mệt mỏi.

Nếu sắc mặt vàng, mất ngủ, can khí không tốt thì mỗi tuần nên ăn một lần gan động vật để bồi bổ gan.


“Kiêng kỵ” uống rượu và các đồ ăn cay, tanh; tránh thực phẩm khô cứng và rán bằng dầu mỡ.

Lựa chọn các thực phẩm sạch, không thuốc trừ sâu, bảo quản...; thực phẩm cháy đen hoặc thực phẩm biến chất như bánh chuyển màu, khoai tây mọc mầm;

Rửa rau quả dưới vòi nước chảy, ăn hoa quả phải gọt vỏ, hạn chế đồ hộp.

Nên uống nhiều nước, mỗi ngày chia ra uống từ 3 - 4 lần, mỗi lần uống một cốc lớn. Nước có thể làm tăng tuần hoàn máu, đẩy mạnh hoạt động của gan, có lợi cho việc trao đổi và bài trừ các chất cặn, đen lại hiệu quả tốt trong việc bảo vệ gan.

Giấc ngủ

Khi ngủ, cơ thể ở tư thế nằm nên gan càng có điều kiện “hưởng thụ” huyết dịch. Hơn nữa, cơ thể đang được nghỉ ngơi nên “gánh nặng” của gan được giảm tối đa. Vì vậy, một giấc ngủ sâu có tác dụng rõ rệt trong việc bảo vệ gan.

Ngược lại, nếu chất lượng giấc ngủ kém, hoặc có các “chướng ngại” như ngưng thở khi ngủ dễ làm tổn thương chức năng gan.

Chứng ngưng thở khi ngủ là do phần lưỡi, yết hầu hẹp, tắc nghẽn khí đạo gây ra tạm ngừng hô hấp khi ngủ. Bệnh nặng có thể khiến thời gian tạm ngừng hô hấp lên tới trên 1,5 phút. Nghiên cứu cho thấy, chức năng gan của 32% những người bị chứng ngưng thở khi ngủ có bất thường. Mức độ tổn thương chức năng gan và tạm ngừng hô hấp là tương đương nhau và thủ phạm là do thiếu oxy và insulin. Vì vậy, giấc ngủ với nam giới rất quan trọng. Cần điều trị kịp thời các bệnh làm ảnh hưởng tới giấc ngủ.

Ngoài ra, không làm việc đầu óc vào buổi đêm cũng như thức quá khuya. Theo quan niệm Đông y, giờ Ngọ (từ 11h - 13h) và giờ Tử (từ 23h - 1h sáng) là đặc biệt quan trọng đối với giấc ngủ vì thời khắc này cũng là thời gian để tạo máu, lượng máu chảy về gan là nhiều nhất, có lợi cho việc khôi phục chức năng gan.

Vậy nên, tốt nhất là lên giường trước 10h tối, bảo đảm 11h chìm vào giấc ngủ ngon, tạo điều kiện tối đa để khôi phục các chức năng của gan.


Vận động



Tích cực luyện tập thể dục thể thao cũng là một cách bảo vệ gan có hiệu quả bởi vì vận động vừa có thể giảm trọng lượng, phòng béo phì, tiêu trừ mỡ gan, vừa có thể đẩy mạnh trao đổi khí, đẩy nhanh tuần hoàn máu, bảo đảm cho gan lấy được nhiều oxy và dưỡng chất nhất.



Chọn nơi rộng rãi, thoải mái, không khí trong lành để tập luyện. Sau đó là chọn môn thể thao thích hợp. Nên tập những môn thể thao vận động toàn thân ở mức vừa phải như: chạy bộ, bước nhanh (mỗi phút khoảng 110 - 120 bước), đi xe đạp, lên xuống cầu thang, leo núi, đánh cầu lông, nhảy dây, bơi, thái cực quyền, tennis.... Mỗi ngày tập 1 lần, mỗi lần khoảng 20 - 30 phút.



Tâm trạng

Cân bằng tâm trạng, hoá giải những bức xúc không tốt ở trong lòng, làm cho bản thân mình luôn ở trạng thái tốt nhất. Nếu tâm trạng “bực bội” sẽ làm cho hormon trong cơ thể bài tiết mất cân bằng, gây ra trở ngại cho tuần hoàn máu, ảnh hưởng đến việc cung cấp máu cho gan, làm cho tế bào suy giảm mà Đông y thường nói “lo lắng hại tỳ, giận dữ hại gan”.

Đông Y cho rằng, trong 7 trạng thái cảm xúc thì tức giận là có hại cho gan nhất. Tức giận có thể làm cho gan bài tiết thất thường, gây ra gan khí ngừng trệ, thời gian lâu dài sẽ “nhiễm” các bệnh về gan.


Điểm mấu chốt của dùng tâm trạng bảo vệ gan là học cách “khống chế” tức giận. Nếu có tức giận thì cũng không nên quá 3 phút, cố gắng hết sức để đạt được “tâm khí hoà hợp”, lạc quan, yêu đời, không phải lo lắng, từ đó làm cho gan mất “nóng” đi, gan khí bình thường hoạt động là cách bảo vệ sức khoẻ lâu dài nhất.

Chủ động nghỉ ngơi



Nam giới mỗi ngày cần chủ động nghỉ ngơi vào thời điểm nhất định, đây là cách dưỡng gan tốt nhất. Nghỉ ngơi giúp tiêu trừ độc tố, giảm sản sinh ra axit lactic, từ đó giảm nhẹ “gánh nặng” cho gan. Chú ý không nên để cho “sức tàn lực kiệt” mới chịu “bỏ rơi” công việc, đấy gọi là nghỉ ngơi bị động và sẽ dấn tới tăng tiết và tích tụ axit lactic, carbon dioxide, gây ra tổn thương cho gan.



Phòng chống “kẻ thù” không đội trời chung


Gan có không ít “kẻ thù”. Đầu tiên phải kể đến vi rút viêm gan. Đây là kẻ thù nguy hiểm nhất đối với sức khoẻ của gan bởi nó dẫn tới viêm gan, xơ gan và ung thư gan.


Thứ hai là dược phẩm. 10% người mắc bệnh gan là do dược phẩm. Ở những người già thì tỉ lệ phát bệnh càng cao, trong số những người mắc bệnh viêm gan cấp tính trên 50 tuổi thì có 43% là do dược phẩm gây ra. Ví dụ như aspirin, sulphanilamide, penicillin, rifampin (RFP) là những loại thuốc thông dụng có hại cho gan.



Kể cả những loại thuốc xem ra khá an toàn như thực phẩm dinh dưỡng, thuốc bổ, nếu dùng sai hoặc lạm dụng thì đều làm tổn hại cho gan. Vì vậy không nên tuỳ tiện, đặc biệt là thuốc uống, hầu như 100% đều phải thông qua gan xử lý. Cho dù là thuốc dinh dưỡng hay là thuốc bổ thì cũng cần phải có sự hướng dẫn của bác sỹ.



Thứ 3 là rượu. Rượu là một phần tử rất đặc biệt, vừa có thể tan trong nước lại có thể tan trong dầu, mỗi khi vào trong cơ thể thì như “cá gặp nước”, chỗ nào cũng có mặt, trong co thể không có một nơi nào mà nó không thể đến được. Kẻ gặp “đen đủi” đầu tiên là gan. Bởi vì rượu vốn dĩ rất độc hại, đủ để thương tổn đến gan. Chứng mỡ gan là biểu hiện sớm nhất, chỉ cần uống “thoải mái” trong vòng mấy ngày là có nguy cơ hình thành nên bệnh này, cuối cùng gây ra xơ gan.



Nên hạn chế uống rượu và chỉ nên uống những loại rượu có nồng độ cồn thấp như rượu hoa quả, rượu vang. Những người đã mắc bệnh gan thì một giọt cũng không nên uống.



Ngoài ra, trong thuốc lá cũng có rất nhiều chất độc hại có thể làm giảm chức năng giải độc trong tế bào gan. Vì vậy bỏ thuốc là cách hữu hiệu nhất để bảo vệ gan.



Dương Hằng Theo bbs



New ideals

How I plan to stay employed for the next 10 years
From: toryhargro, 1 day ago





SlideShare Link